Ký ức về
những đêm nằm nghe sóng vỗ trên bờ biển của Red Sea
nối tiếp vùng sa mạc của Arabia. Cái tỉnh lặng của đêm, tiếng gió
từ sa mạc đưa về, tiêng sóng …và có một tình yêu trong trái tim - tinh khôi như thiên nhiên đang hiện hữu: không nhiều ước mơ, không chờ đợi.
Và…như thiên nhiên, không thể giữ được gì mãi ngoài niềm càm xúc có được sâu trong tim.
SA MẠC VÀ EM
Em theo người, đi vào nơi gió cát
đêm nằm im nghe sa mạc trở mình
Nghe Biển Hồng lao xao tiếng sóng
Ru hồn vào tĩnh lặng mênh mông
Em theo người, đi vào cơn bão lốc
Đam mê bừng, đun nóng
con tim
Đốt tuổi hoa, cành non, lá biếc
Em dâng khối tình thơm ngát nguyên trinh
Em theo người, ôm
tròn bao mộng tưởng
Đến một ngày - mộng ta chẳng chia chung
Chợt thấy bơ vơ giữa trời khói lửa
Khi tay buông - đời chia cach muôn trùng!
Nhớ bờ cát mềm- gối chung giấc mộng
Nhớ sóng Biển Hồng vỗ nhịp rưng rưng
Như nghe từng hồi - con tim vỡ vụn
Em ôm nỗi buồn Sa-mạc-mông-lung!
Nhat Thuy Vi

No comments:
Post a Comment