Thursday, March 21, 2019

Mùa Xuân của Em





Mùa Xuân của Em


Phải thôi anh ơi!
 mùa Xuân của EM!
Ánh mặt trời vừa đủ ấm
Trái tim mong đợi sự rung động hồn nhiên
Của buổi sáng sương vừa tan
Niềm đau xưa dấu mặt
Cái chập chờn rung rinh trên lá cỏ
Cánh hoa tim tim mong manh vừa nở
Hôm qua ai đã dẫm chân trần trên đó
Và cánh daffodils gãy xuống
Sáng này nỗi đau cũng tan biến
Anh cho em ngày Xuân nhé
Không son phấn, lụa là
Không cả cái làm dáng thướt tha
Anh hãy cho em mùa Xuân của EM
Mà cái bóng  của mùa đông không còn lưu luyến
Hãy để nó ẩn mình
 cho những tuyệt cùng lạnh lẽo của hôm qua
Như mùa Xuân đất nước mà ước mơ không trở lại
Có một giọt sương vương vấn
rơi trên má vào một sáng mùa Xuân trên đất lạ
Trong long lanh của phiền muộn -  em nhìn thấy ánh mặt trời chiếu sáng
Bên này đại dương, nơi em gọi là quê hương
Và Xuân ở đậy thanh bình, trong hồn em vô tư và yên ả!
Em dừng bước thôi anh, sáng hôm nay lòng tự nhủ:
Hãy dừng nơi này cho một chút Xuân tồn tại!

Nhật Thụy Vi
March 20, 2019
(nhân đọc thơ xuân ‘Rong Chơi’ của anh Cao Nguyên)

Monday, March 18, 2019

Vườn Xuân




Vườn Xuân


Sáng nay Xuân vừa sang
Dưới chân nồng đất ấm
Vườn lừng hương mênh mang

đất nẩy mầm cỏ non
đàn bò thong dong đợi
Mơ màu xanh biên biếc
Ngút chân trời xa xôi

Xuân mừng hoa hé nụ
Sương đọng cành mộc lan
Sớm mai hồng đôi má
Con chim non ghé đậu
Khẻ nghiêng đầu bàng hoàng
Đỗ quyên lay trong gió!

Hoa Trà mi cúi mặt
Mím môi son đỏ au
Nụ hôn Xuân vừa trao
Ôi! Ngạt ngào hương cỏ!

Xuân ơi mừng xuân tới!
Vươn vai cùng ngày mới
Mời nắng vào hồn ta
Hong ấm ngày đông qua!

Nhật Thuỵ Vi
3-17-19